Tổ chức đoàn thể | Thư viện Media | Hợp tác quốc tế
Hotline:
0287.1060.222 - 096.152.9898 - 093.851.9898
| Email:phongtuyensinhyduocsaigon@gmail.com

Tin tức y dược

Chưa đủ quyết tâm để cưới khi bản thân là Bác sĩ, còn em là Y tá

Cập nhật: 24/04/2019 11:16
Người đăng: Nguyễn Trang | 826 lượt xem

Em là một cô gái đầy nghị lực, luôn luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. Em chủ động buông tay để tôi có thể tìm được một cô gái hoàn hảo hơn, đặc biệt làm vui lòng bố mẹ.

Bố mẹ tôi vui mừng lắm vì sau bao nhiêu vất vả đã có đứa con là Bác sĩ như tôi. Đi đây ai cũng hỏi, cũng ngờ và cứ như tôi là thần Y chữa được bách bệnh.

Nhưng tôi biết đó là quyền của những bậc làm cha làm mẹ, nên dù công việc nhiều lúc rất tật bật nhưng vẫn cố tranh thủ ít thời gian để quan tâm đến bà con gần xa nhiều hơn. Khi công việc đã được ổn định chính cũng là lúc tôi nghĩ đến chuyện lựa chọn bạn đời cho chính mình.

ban-than-la-bac-si-1
Chưa đủ quyết tâm để cưới khi bản thân là Bác sĩ, còn em là Y tá

Thời còn sinh viên tôi chưa từng yêu ai, không phải vì không thích vì gia đình còn nhiều khó khăn, sự nghiệp chưa có phương hướng. Giờ đây khi đã chạm mốc gần 30 tuổi, việc làm cũng đã có những bước tiến nhất định, tuy còn quá nhỏ so với độ tuổi của ngành Y.

Trái tim tôi bắt đầu những thổn thức, mong muốn tìm được cho mình được một người bạn đồng hành. Cũng như bao nhiêu người khác, bản thân mình cũng có những tiêu chuẩn riêng. Bởi tôi thường suy nghĩ rất nhiều trước khi đưa ra quyết định quen ai đó.

Bản thân tôi không muốn bị đánh giá là một người đàn ông thế này thế kia. Có lẽ do tôi chưa từng trải trong chuyện tình cảm. Nhưng những tiêu chuẩn, toan tính dường như rất chắc chắn của tôi đã bị sụp đổ trước em

Em không phải là một cô gái thích dùng hàng hiệu, diện váy vóc hay giày cao gót,.. Em giản dị, mộc mạc, có lẽ chính vì điều đó đã đánh gục tôi. Về học vấn, em là một Điều dưỡng viên nên có thể nói là thấp hơn tôi. Trước khi quen em, tôi từng lo lắng về chuyện này, nhưng rồi trái tim mách bảo tôi phải nói lời yêu em.

Lần đầu tiên trong đời, tôi có cảm giác như vậy, luôn hồi hộp, lo lắng, ngóng trông. Tôi chỉ mỉm cười vì đã được nếm trải những cảm xúc đó: “Mấy ai sống được mà không yêu, không nhớ không thương một kẻ nào”.

Tôi chủ động chia sẻ với em nhiều thứ và với em cũng vậy. Quan điểm của tôi là làm những gì thoải mái nhất, vui vẻ nhất đối với người mình yêu thương, trong tình yêu không có sự che giấu bất cứ điều gì.

Chúng tôi cũng rất vui vẻ bên nhau. Tôi quyết định thông báo với bố mẹ được biết. Tuổi của em không hợp với gia đình tôi, mẹ đã dặn trước đó, nhưng tôi không đặt nặng về vấn đề này, quyết định nói với mẹ về bạn gái. Tôi thực sự không lường trước được điều này và những thứ sẽ diễn ra tiếp sau đó.

Nhưng mẹ tôi đã buồn và kiên quyết không đồng ý. Tôi dành thời gian một tuần để gọi điện và viết thư về cho bố mẹ, để minh chứng tuổi tác không phải là thứ quyết định mà chính là tình cảm của 2 đứa.

Trước sự kiên quyết của bản thân mình, ba mẹ cũng nhượng bộ và đồng ý, nhưng ba mẹ có yêu cầu phải cưới ngay trong năm nay hay vài năm sau đó. Tôi thực sự sốc.

Dù chúng tôi đã làm việc chung với nhau trong thời gian 2 năm nhưng mối quan hệ chính thức chỉ mới được 1 tháng. Tôi thông báo để ba mẹ biết mình có bạn gái chứ chưa hề sẵn sàng trong chuyện hướng đến hôn nhân. Tôi và em đã nói chuyện với nhau rất nhiều. Mẹ đã nhượng bộ một lần nên nếu lần này chúng tôi không kiên quyết sẽ rất khó.

Nếu như thực sự yêu nhau thì chuyện cưới sớm hay muộn cũng không phải là vấn đề quan trọng. Vậy là em hỏi ý kiến của mẹ và gia đình. Mọi người cũng đã đưa ra thống nhất như vậy. Bản thân tôi vẫn chưa thể quyết định bởi mọi chuyện đã diễn ra quá nhanh.

Hai đứa nói chuyện và quyết định sẽ từ từ vì chúng tôi chưa hiểu rằng hôn nhân là chuyện không thể một sớm một chiều quyết định. Em sẽ về thăm nhà tôi, còn chuyện cưới xin sẽ để sau.

Tôi biết em rất thương tôi nên mới quyết định như vậy. Không dễ để một người con gái tự trọng như em phải chịu theo một người con trai về thăm nhà. Vì công việc 2 đứa khá bận rộn, giờ giấc cũng rất thất thường nên khóa sắp xếp thời gian đi chung.

Cuối cùng cũng đã chọn được ngày, cả tôi và em cứ như đôi vợ chồng sắp cưới, nào là mua quà gì cho ba mẹ, quà cho mấy đứa trẻ, em phải hỏi Dì nên ăn mặc ra sao cho phù hợp…

Chúng tôi chỉ ở nhà được một ngày trước khi quay lại thành phố để làm việc. Cả gia đình có bữa ăn chung và nói chuyện, trao đổi riêng về chuyện của 2 đứa lúc em ngủ trưa. Tôi vẫn kiên quyết cần có thêm thời gian để đưa ra quyết định chuyện cưới xin dù rằng rất yêu em.

Ngay ngày hôm sau chúng tôi đã trở lại thành phố. Em phải trực còn tôi được nghỉ. Trong suy nghĩ của tôi, mọi chuyện đều rất ổn. Nhưng ngày hôm đó, mẹ, cô, dì, em gọi điện cho tôi với những phản hồi, lời khuyên không mấy tích cực xoay quanh vấn đề ăn sâu vào văn hóa vùng quê.

Tôi đã rất buồn, không hiểu đang có chuyện gì xảy ra nữa. Có rất nhiều lý do nhưng trong suy nghĩ của tôi có lẽ do em là Điều dưỡng, còn tôi là Bác sĩ. Tôi không đặt nặng vấn đề này nhưng trước phản hồi, góp ý của người thân tôi không còn đứng vững như trước.

Tôi quyết định chia sẻ với em những suy nghĩ của mình. Ở một góc độ nào đó, tôi vẫn đang còn lo lắng về chuyện học vấn của em. Chính điều đó đã làm em tổn thương nhiều. Tốt đã biết trước nhưng với em, tôi không cho phép mình che giấu những cảm xúc đó.

Tôi nghĩ em cần được biết những lo lắng, suy nghĩ thực sự trong đầu tôi và em sẽ quyết định. Cả em và tôi đều hiểu lý do tại sao gia đình tôi lại suy nghĩ như vậy.

Sau tất cả những biến cố, với vị trí tôi đang có ba mẹ tôi muốn có một cô con dâu có học vấn cao hơn. Bản thân tôi còn rất nhiều cơ hội, tại sao lại bỏ đi cơ hội của mình, có uổng quá không (theo như lời của ba tôi).

ban-than-la-bac-si-2
Chính tôi đang làm khổ bản thân em

Em cũng không hề trách móc ba mẹ tôi nhưng thất vọng vì tôi cũng có cùng suy nghĩ đó. Chúng tôi đã suy nghĩ nhiều cách: sẽ cùng nhau giúp em tiến bộ hơn, cuộc sống sẽ tốt nhất hơn vì tôi biết em là cô gái rất tốt và cốt lõi của tình yêu thực sự của 2 đứa.

Nhưng dù vậy trong tôi vẫn đang xuất hiện những suy nghĩ của một thằng đàn ông hèn nhát: Hai đứa có thể vượt qua không, bản thân có thực sự hối hận? Những suy nghĩ đó khiến tôi không cho phép mình bên cạnh em như lúc trước bởi bản thân mình không xứng đáng.

Tôi đang làm khổ bản thân em, người con gái tôi thương, nhưng tôi lại sợ nếu bước tiếp với những suy nghĩ chưa dứt khoát sẽ càng làm em đau khổ hơn, cả ba mẹ tôi và trái tim tôi. Em là cô gái đầy nghị lực, luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.  

Em đã chủ động buông tay để tôi có thể tìm kiếm một cô gái khác hoàn hảo hơn, làm vui lòng ba mẹ. Em nói với tôi sẽ đứng dậy và sẽ mỉm cười chấp nhận, không muốn nhìn tôi đau khổ sau này. Tôi biết rằng em thương tôi nhiều lắm. Tôi sợ sẽ hối hận vì đã đánh mất một người con gái như vậy.

Vậy, cốt lõi của hạnh phúc là gì? Nó được xem là sự đồng cảm đôi lứa, lắng nghe, chia sẻ và thông cảm cho hay, hay là tướng tá bên ngoài, nghề nghiệp cao thấp? Bên là người tôi thương, bên là công sơn sinh thành dưỡng dục, hơn hết là tâm trí tôi vẫn chưa chịu dừng, chưa biết đủ.

Nhiều người sẽ chửi tôi hèn, tôi sẽ ngậm ngùi chấp nhận, nhưng từ sâu thẳm trái tim, tôi muốn nhận được lời khuyên của những người đã từng trải, đặc biệt người trong ngành Y. Hãy giúp tôi trước khi quá muộn!

Nguồn: vnexpress

 

Tin Liên quan

Trường Cao đẳng Y Dược Sài Gòn

Được thành lập theo Quyết định số 935/QĐ-LĐTBXH ngày 18/07/2008 của Bộ trưởng Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội, với nhiệm vụ đào tạo chuyên sâu nguồn nhân lực y tế nước nhà nói chung và TPHCM nói riêng.

  Cơ sở 1: Toà nhà : PTT - Đường số 3- Lô số 07, Công viên phần mềm Quang Trung, Phường: Tân Chánh Hiệp, Quận: 12, TP.HCM

  Cơ sở 2: Số 1036 Đường Tân Kỳ Tân Quý Tổ 129, Khu phố 14,  Phường: Bình Hưng Hòa, Quận: Bình Tân, TP.HCM ( Ngã 3 đèn xanh đèn đỏ giao giữa đường Tân Kỳ Tân Quý và Quốc lộ 1A).

  Website: caodangyduochcm.vn

  Email: Cdyduocsaigon@gmail.com

  Điện thoại: 0287.1060.222 - 096.152.9898 - 093.851.9898

LIÊN KẾT MẠNG XÃ HỘI
DMCA.com Protection Status